Nhớ về Hoài Phố


Ta còn về Hoài Phố để rong chơi?
Chầm chậm bước qua những ngõ dài và hẹp
Len lén nhìn em mắt một màu xanh biếc
Là thắm màu trời, hay màu nước sông xanh?

Ta còn bên nhau những tháng năm an lành?
Nghe hơi thở ấm trong lòng phố nhỏ
Tường vàng, giàn hoa, một chiều nghiêng nắng tỏa
Bình dị, an yên, không một chút ưu phiền

Ta còn trở lại những giây phút bình yên
Tay trong tay khi sớm mai gọi khẽ?
Phố mùa này một mình ai đơn lẻ
Ngóng hoàng hôn buông phủ mái rêu phong…

Ta không chắc những ký ức trong lòng
Sẽ còn đậm như ngày hôm qua vậy
Chỉ biết lúc này, nhớ về ngày tháng ấy
Hoài Phố ấm nồng khe khẽ gọi tên em.

3 thoughts on “Nhớ về Hoài Phố

  1. Cô cũng có lần đến xem Hội An. Nay đọc thơ của An và xem ảnh ở bài trước, thấy Hội An đẹp hơn, dịu dàng hơn trong trí tưởng. Ngày trước cô thích Hội An nhưng thấy “nàng” như một cô bé bắt chước một người chị lớn hơn là Huế. Nhìn Hội Anh của cháu thấy cô bé ngày xưa trở nên một thiếu nữ đẹp dịu dàng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s