RSS

Đi để làm gì, và làm sao để được đi?


Có nhiều cách giải thích lý do của việc đi, hay xê dịch, mà ta một phần nhỏ trong đó được gọi là du lịch. Chung quy có mấy lý do chính mà tôi nghĩ ra được như sau:

1. Đi để giải tỏa căng thẳng, là cơ hội để nghỉ ngơi, thư giãn đầu óc, tinh thần, hòng cân bằng lại cơ thể và chuẩn bị cho những tháng ngày lao động mệt mỏi tiếp theo. Đây là kiểu du lịch đúng nghĩa.

2. Đi để thỏa mãn đam mê. Mong muốn được đến những nơi mới mẻ, chinh phục những địa danh mới, cung đường mới, để thấy những nơi muốn thấy, gặp những điều muốn gặp, hoặc tốt hơn, là đi để được trải nghiệm, được cảm nhận,… những điều chưa có trong trí óc bao giờ.

3. Đi vì muốn tìm hiểu một điều gì đó. Ví dụ như các nhà khảo cổ, nhà khoa học, địa lý học, lịch sử học, văn hóa học… muốn khảo cứu về các lĩnh vực trong chuyên ngành của mình, mà phải đến nơi liên quan thì mới có kết quả khả quan được.

4. Đi vì tính chất nghề nghiệp. Như dân công trình, công trình mới ở đâu thì phải đi theo đến đó, làm xong lại đến một nơi khác. Hay như các nhiếp ảnh gia, nếu không đi thì lấy đâu ra nhiều cảnh sống động để chụp, nâng cao tay nghề? Như nhà báo, nếu không đi thì làm sao có tin tức mà viết?

5. Một cách đơn giản, đi để biết chân của ta dẻo dai như thế nào, dài chưa tới một mét hai mà có thể qua được bao nhiêu là cây số…

6. Nhiều lúc, đi chẳng vì lý do gì. Chỉ là, tự nhiên thấy một bức ảnh về một con đường đầy hoa và ngập nắng vàng, hay một đoạn phim về cảnh sông nước, ta bỗng cuồng chân lên, vác ba lô lên và đi thôi.

Dù thích đi, và đi bởi lý do gì, nhiều người trong chúng ta sẽ từng hỏi, làm thế nào để được đi? Làm thế nào có đủ sức khỏe, tiền bạc, thời gian, công sức và cảm hứng để thôi thúc chúng ta lên đường, tạm rời xa cuộc sống thường nhật, tạm xa người thân, bạn bè, nơi ta ở để đi qua những con đường mới, đặt chân đến địa điểm mới?

Có nhiều cách để đi được, như ăn uống và tập thể dục điều độ để có một sức khỏe tốt, cố gắng làm việc chăm chỉ và tiêu pha hợp lý để tiết kiệm tiền bạc mà đi, cố gắng làm tốt, sắp xếp công việc để có dư thời gian, chuẩn bị tâm thế và tâm lý tốt để có hứng thú đi…

Nhưng dù có chuẩn bị như thế nào, bằng cách gì, điều quan trọng nhất, chỉ có một câu nói: cuộc đời của bạn đi đến đâu là do quyết định lựa chọn ở bạn. Nói cách khác, bạn đi được hay không đi được, đi nhiều hay ít, là vì chính bạn đã chọn lựa công việc, cách sống, để có được một cuộc sống mà bạn đang có.

Nói cho dễ hiểu, bạn đã chọn một công việc lương cao, nhưng lúc nào cũng ngập đầu vào công việc và đầu óc thì căng thẳng, cơ thể mệt mỏi, hay đã chọn kết hôn, có con, phải chăm lo cho gia đình nhỏ của mình, thì hằng ngày được xem những bức ảnh về chuyến đi của người khác, bạn tất nhiên sẽ có chút ghen tị, và mơ ước. Ừ thì…

Tái bút: Làm việc ở Phú Quốc, bề nổi của “tảng băng chìm” chính là vừa có tiền, vừa được nghỉ dưỡng.

Một buổi chiều hè nóng nực, ra biển ngồi vừa nhâm nhi khoai lang chiên, vừa lén ngắm gái mặc bikini.

 
Để lại phản hồi

Posted by on 22/05/2013 in TẠP

 

Thẻ: , , , , , , ,

Một ngày ở Cù Lao Chàm, Hội An


Chuyến tham quan cùng anh rể, chị gái và cháu gái trong tháng 11/2012 vừa rồi, giờ mới kể.

Tầm cuối tháng 11 dương lịch ở miền Trung, thời tiết đã bắt đầu có mưa, hoặc nếu không mưa thì trời cũng cứ âm âm u u và trở lạnh rồi. Nhưng năm ngoái là một năm lạ lùng. Khi ấy, tôi vừa nghỉ việc ở Sài Gòn, về quê chơi, rồi ra chị ở Quảng Nam chơi. Thời tiết Bình Định và Quảng Nam lúc đó chẳng những không mưa mà còn nắng chan chan, và nóng thôi là nóng. Vậy mới thấy, con người ngày càng tác động đến thiên nhiên vì lòng tham và sự thiếu ý thức của mình, rồi chính chúng ta lại phải lãnh đủ hậu quả do chúng ta gây nên.

Nhà chị tôi ở huyện Điện Bàn, cách Hội An 7 km và cách Đà Nẵng 35 km. Lần nào ra cũng tranh thủ đi hai nơi đó. Nhưng Cù Lao Chàm thì chưa đi bao giờ, ngay cả vợ chồng anh chị cũng vậy, nên chị rủ sẵn đang rảnh nên đi cho biết.

Vậy mà sáng đó trời đổi âm u, chạy xe máy trên đường thì bắt đầu mưa lất phất, may tới bến tàu đi ra cù lao thì trời tạnh.

Trời vừa mưa xong, vẫn còn xám xịt.

Lúc đầu chúng tôi định đi “bụi”, nhưng ra tới đó, gặp một anh hướng dẫn viên, kiêm bán tour, được chào mời, chúng tôi quyết định mua tour ghép đoàn, giá là 450.000 đ/ người lớn. Nếu mua tour ở công ty du lịch từ Hội An, có xe đón từ khách sạn tới bến tàu thì giá sẽ là 550.000 đ/ người. Giá bao gồm hướng dẫn viên, tàu ra đảo và một bữa ăn trưa trên đảo.

Lên thuyền ra đảo. Cù Lao Xanh là tên công ty du lịch tổ chức chuyến đi này.

Vợ chồng anh chị và cháu gái. Bên cạnh là mấy anh bộ đội và nhân viên khảo cứu đi ké.

Chúng tôi đi chung đoàn với ba anh chị này đây.

Tour khởi hành từ 8g30.Tàu chạy rất nhanh, chừng 30 phút thì tới. Tuy nhiên, chúng tôi đi trong thời tiết không được tốt, vừa mưa xong, nên ngoài biển sóng mạnh, vỗ dồn dập. Mấy anh chị đi chung ngồi ở đầu thuyền bị sóng dập tơi tả như chơi trò chơi cảm giác mạnh. Bạn nào bị say xe, thì đây mới là say sóng đúng nghĩa.

Ra tới Cù Lao Chàm rồi đó.

Chỗ neo đậu thuyền.

Tranh thủ chụp pô hình.

Cù Lao Chàm là điểm du lịch sinh thái nên việc bảo vệ môi trường được đặt lên hàng đầu. Trong ảnh là tấm biển nhắc nhở du khách không được mang hay xả túi nylon lên đảo.

Điểm dừng đầu tiên khi đặt chân lên đảo là bảo tàng giới thiệu tổng quan. Anh hướng dẫn viên hỏi mọi người rằng có ai biết vì sao gọi là “Cù Lao Chàm” hay không, mà chẳng ai biết. Lời giải thích của anh tôi cũng quên mất. Nhưng theo một tài liệu trên mạng, đó là vì đây là “nơi đồng bào Chàm sinh sống, có cây chàm để nhuộm vải và trên đảo rất ít người, mọi người ở đảo hay ngồi thành chòm. Tiếng Quảng Nam gọi thành chùm. Cù lao có nghĩa là đảo, khi ghép lại trở thành tên Cù lao Chàm là thế“.

Một số thông tin cơ bản về Cù Lao Chàm:

- “Là một cụm đảo thuộc xã đảo Tân Hiệp, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam, nằm cách bờ biển Cửa Đại 15 km, cách trung tâm Hội An khoảng 20 km và đã được UNESCO công nhận là khu dự trữ sinh quyển thế giới. Cù lao Chàm bao gồm 8 đảo: Hòn Lao, Hòn Dài, Hòn Mồ, Hòn Khô mẹ, Hòn Khô con, Hòn Lá, Hòn Tai, Hòn Ông, tổng diện tích trên 15 km2 với 90% là rừng.

- Dân cư sống tập trung ở Hòn Lao, tổng dân số theo số liệu 2012 khoảng 3.000 người, chủ yếu sống bằng nghề đánh bắt hải sản.

Đường xá trên đảo

- Cù lao Chàm là một di tích văn hoá lịch sử gắn với sự hình thành và phát triển của đô thị thương cảng Hội An. Tại đây còn nhiều di tích thuộc các nền văn hoá Sa Huỳnh, Chăm Pa, Đại Việt, với các công trình kiến trúc cổ của người Chăm và người Việt có niên đại vài trăm năm.

- Nơi đây còn là một địa điểm du lịch có khí hậu quanh năm mát mẻ, hệ động thực vật phong phú, đặc biệt là nguồn hải sản và nguồn tài nguyên yến sào. Các rặng san hô ở khu vực biển cù lao Chàm cũng được các nhà khoa học đánh giá cao và đưa vào danh sách bảo vệ“.

Du khách được đưa đi một vòng, hòa mình vào cuộc sống với dân địa phương. Điểm dừng đầu tiên là giếng cổ.

Hướng dẫn viên (áo sơ mi ca rô bên trái) đang giảng giải về giếng cổ với du khách.

Giếng cổ Chăm (còn gọi là giếng cổ xóm Cấm), được xếp hạng di tích quốc gia từ năm 2006, là công trình quan trọng phục vụ đời sống của dân đảo. Các nhà chuyên môn cho rằng giếng xóm Cấm có thể được xây dựng từ cách đây khoảng 200 năm. Điểm đặc biệt nhất ở giếng này là nước không bao giờ cạn, cho dù vào mùa khô kiệt nhất“.

Một người dân địa phương đang giặt quần áo bên thành giếng. Mấy cảnh này chắc khách du lịch nước ngoài thích lắm, còn đối với khách Việt Nam thì thấy bình thường.

“Theo người dân nơi đây, nước giếng xóm Cấm cực kỳ hiệu nghiệm khi giải chứng bệnh say sóng. Nếu người nào đi từ đất liền ra Cù lao Chàm mà bị say sóng thì chỉ cần lấy nước giếng xóm Cấm nấu với lá rừng của cù lao rồi uống vào là hết say“.

Nhân nhắc đến lá rừng, đây là loại lá được người dân hái, phơi khô, nấu nước uống với tác dụng thanh nhiệt. Nó cũng được bán cho du khách như đặc sản của Cù Lao Chàm, bên cạnh các loại hải sản, bánh ít lá gai, dứa dại, hay võng ngô đồng.

Lá rừng, hình như là 30.000 đ/ bịch

Lại nói về võng ngô đồng, đây là loại võng được đan thủ công, rất chắc và bền, dùng được cả mấy chục năm.

Không một ai ở Cù Lao Chàm biết được nghề đan võng và se sợi cây ngô đồng có từ bao giờ. Mỗi chiếc võng làm mất hai tháng, có khi còn nhiều hơn. Được đan bằng sợi vỏ cây ngô đồng, một loại cây thân gỗ mọc tự nhiên rất nhiều trên những cánh rừng của đảo Cù Lao Chàm. Cành ngô đồng mang về được chặt ngắn thành từng khúc, mỗi khúc dài từ 40cm trở lên. Dùng cán dao quắm đập giập vỏ cây rồi lột ra khỏi thân. Mang những vỏ ấy ngâm dưới suối mười ngày cho nát hết phần vỏ thịt. Thứ còn lại là xơ màu trắng như ngọc trai. Giặt sạch, phơi khô, tước nhỏ rồi xe lại dùng dần“.

Có lẽ chính vì độ bền của chiếc võng và công sức của người làm ra mà chiếc võng được bán rất đắt. Lúc đi ngang qua một hàng bán lá rừng, có một chiếc võng được rao bán với giá 2 triệu đồng. Tính ra, làm một chiếc võng ròng rã mất 2 tháng trời, bán được 2 triệu đồng, thì sức lao động của con người vẫn rẻ quá!

Đoàn tiếp tục đi, ngang qua một chú dân địa phương đang ngồi chẻ trái dứa dại.

Trái này được dùng để chữa bệnh, nhất là bệnh tiểu đường, và trên đảo dân địa phương vẫn hái phơi khô bán cho du khách có nhu cầu.

Dứa dại mọc hoang ở nhiều nơi. Một số địa phương người ta dùng đọt non để ăn; phần trắng và mềm của cuống lá đôi khi cũng được dùng để ăn. Ngoài quả, các bộ phận khác như nõn hoa, rễ đều có thể sử dụng làm thuốc. Theo Đông y, quả dứa dại vị ngọt, tính bình. Có tác dụng ích huyết, cường tâm, bổ tỳ vị, tiêu đàm, phá tích trệ, giải độc rượu… Thường dùng chữa “sán khí” (thoát vị bẹn hoặc thoát vị bìu, đau từ bìu lan lên bụng dưới), tiểu tiện khó khăn, tiểu đường, kiết lỵ, say nắng, mắt mờ…“.

Đoàn lại đi, qua một tòa nhà đang xây màu trắng, nghe nói là văn phòng nghiên cứu chống bão gì đó.

Chú trâu đen trong ảnh là một trong hai chú trâu hiếm hoi sống trên Cù Lao Chàm tính tới thời điểm 11/2012.

Điểm dừng tiếp theo là ngôi chùa cổ, đối diện tòa nhà màu trắng ở trên. Gần chùa có mấy cây lá dại mọc đẹp quá, tôi không bỏ qua cơ hội chụp ảnh. Đối với tôi, thiên nhiên hoang dại luôn là “nàng thơ” hấp dẫn nhất.

Không khí trên đảo rất thoáng mát, cây cỏ xanh tươi, cảnh quê bình yên, khiến cho tinh thần con người ta thật trở nên thư thái dễ chịu.

Tượng Phât Quan Âm đứng trên tòa sen trước cổng chùa.

Chùa cổ Hải Tạng được xây dựng cách đây trên 250 năm, đặc biệt theo Tam giáo đồng nguyên (thờ cả ba nền tôn giáo không cùng một gốc: Phật giáo, Nho giáo, Lão giáo), hiểu  nôm na là ai theo đạo gì cũng có thể vào chùa cúng bái.

Cổng chùa Hải Tạng

Chùa cổ Cù Lao có nhiều truyền thuyết nhưng cư dân ở đây vẫn tâm đắc nhất câu chuyện về việc xây chùa. Tương truyền các cây cột được làm từ ngoài Bắc đem về làm một chùa nào đó trong Nam nhưng khi về đến Cù Lao Chàm vì trời tối nên phải neo ghe nghỉ lại. Sáng ra, ghe kéo neo đi tiếp, nhưng thật lạ lùng, biển tự dưng sóng dậy, ghe cứ xà quần, tới lui lòng vòng không đi ra khỏi Lao. Sau có người trong đoàn lên cúng xin keo mới biết dàn cột này phải để lại dựng chùa cho Cù Lao Chàm không được đem đi. Vì thế chùa dựng lên lấy tên là Hải Tạng. Hải là biển, Tạng là kinh, ý nói Chùa là nơi hội tụ kinh tạng mênh mông như biển. Một ý khác là Kinh tạng của Nhà Phật đây được hội tụ từ mọi con đường trên biển“.

Đúng là chùa cổ với mái ngói rêu phong. Tôi thích những ngôi chùa cổ kính, giản dị như thế này, chứ không phải những ngôi chùa mới mẻ, hoành tráng, sơn son thiếp vàng lộng lẫy lung linh ra vẻ khoa trương quá.

Cổng chùa nhìn từ bên trong.

Mái chùa… làng biển

Vì đoàn tôi ít người, tới đây, anh chàng hướng dẫn viên cho khách ngồi nghỉ ngơi, uống thử nước lá rừng mà không thuyết minh gì về chùa. Thật là…

Có một đoàn khách lớn hơn vào sau chúng tôi, chú hướng dẫn viên đoàn này là một người thấp bé, dị tật ở chân, nhưng thuyết minh bằng chất giọng Quảng Nam truyền cảm, chi tiết, mạch lạc nên được mọi người chú ý lắng nghe. Không ai bảo ai, đoàn chúng tôi đi theo nghe chú thuyết minh luôn.

Chú hướng dẫn viên dễ mến.

Công nhận, tôi thích những hướng dẫn viên như thế này, với cách giảng giải rõ ràng, lại đem ca dao thơ phú, những hiểu biết về lịch sử, văn hóa vào bài thuyết minh của mình, chứng tỏ chú là người chịu khó tìm tòi, đọc thêm tài liệu khảo cứu giúp nâng cao hiểu biết, nghiệp vụ, đó mới là người có lòng với nghề.

Ví như giảng giải của chú về đôi mắt cửa và cái ngạch cửa (xem clip):

Về đôi mắt cửa, nếu bạn đã từng đến Hội An, bạn sẽ thấy tất cả các ngôi nhà đều có đôi mắt cửa.

Đôi mắt cửa chùa cổ Cù Lao Chàm.

Về ý nghĩa, đại loại rằng nó như đôi mắt của thần linh, của tổ tiên dõi theo chúng ta. Việc xấu việc tốt mà chúng ta làm đều được dõi theo. Đây chỉ là một trong nhiều ý nghĩa của đôi mắt cửa mà tôi nghe và nhớ được.

Về cái ngạch cửa: “Kẻ ngông cuồng nghênh ngang vào nhà, chẳng thèm ngó xuống là vấp ngạch cửa mà té. Cái ngạch cửa như lời giáo huấn ông cha, vào nhà phải cúi đầu chào, nhưng bù lại thì gia chủ cũng không ngạo mạn, vì ngay giửa nhà, đối diện cái ngạch cửa, luôn là bàn thờ gia tiên, như vậy khách bước vào dù là quan quyền, cao quý thì cũng chỉ ”chào” tổ tiên để gia chủ không bị “tổn thọ”.“.

Một thuyết minh “hấp dẫn” khác của chú hướng dẫn viên tại chùa cổ:

Đoàn lại tiếp tục đi dạo. Lúc này đã trưa, nắng lên chói chang. Ngang qua chợ (đã tan), dọc bên đường là các hàng bán đồ lưu niệm và hải sản.

Hàng lưu niệm biển sơ sài.

Quầy bán cá khô các loại.

Mực một nắng, hình như 500.000 đ/ kg.

Ốc nguyệt, hình như 40.000 đ/ kg. Ngoài ra, Cù Lao Chàm còn nổi tiếng về ốc vú nàng, nhưng lúc tôi đi thì không phải mùa.

Đúng ngày rằm, không biết thầy đang cúng gì đây? Thường thì dân làm nghề biển tin vào tâm linh hơn những người khác.

Trường cấp II duy nhất trên đảo. Muốn học cấp III, các em phải vào đất liền.

Tuy trời đã nắng nhưng mây còn nhiều, do đó, nước không có màu xanh như ngọc lục bảo. Nếu đi trúng ngày trời trong, chắc chắn bạn sẽ có những tấm ảnh rất đẹp về biển Cù Lao Chàm.

Nước biển trong vắt, có thể nhìn thấy đáy.

Đoàn tiếp tục lên tàu đến nhà hàng cất đồ, rồi đi lặn ngắm san hô (snorkeling – chỉ lặn bằng ống thở bình thường chứ không phải dùng bình dưỡng khí).

Xuống tàu

Lại tranh thủ chụp ảnh.

Tàu lướt trên mặt biển…

Ngọn núi chúng tôi vừa rời đi kia chắc là Hòn Lao.

Trời có vẻ trong hơn.

Đẫ đến nơi lặn ngắm san hô. Chị tôi bị say sóng nhừ tử nên không tham gia trò này. Còn tôi, không biết bơi, không mang theo quần áo thay, lại thấy nước sâu (dù có áo phao), nên cũng không ham hố.

Biển đẹp chưa?

Anh hướng dẫn viên xuống thử trước

Rồi tới du khách…

Nghe mọi người nói là nước không trong lắm nên thấy sơ sơ. Cũng có thể mùa này san hô không đẹp.

Cũng đã trưa, đoàn quay về nhà hàng ăn trưa.

Bãi biển với cát trắng

Nhà hàng

Ăn trưa gồm có cá kho, gỏi rau đắng, rau rừng luộc chấm mắm nêm, canh chua và ốc nguyệt, sò mai. Nói chung bữa ăn và chất lượng tour như vậy là tốt.

Sò mai

Ốc nguyệt, gọi như thế vì miếng nắp đậy miệng ốc có hình tròn đầy như mặt trăng.

Ăn trưa xong, du khách tự do nghỉ ngơi cho đến khoảng 14g30 thì lên tàu về lại đất liền.

“Ông mặt trời”

Kết thúc chuyến đi.

Theo ý kiến cá nhân tôi, Cù Lao Chàm là một nơi đáng để tham quan đó các bạn. Nên chọn ngày nắng tốt đi thì mới thấy hết vẻ đẹp của nó. Du lịch Đà Nẵng – Hội An đúng là tuyệt, cảnh đã đẹp, con người cũng hiền hòa, mà còn có sự quan tâm phát triển du lịch theo chiến dịch lâu dài của chính quyền địa phương nữa.

Chú thích: Những chữ in nghiêng trong ngoặc kép là sưu tầm từ nhiều nguồn trên Internet.

Tái bút: Bạn nào muốn đi “bụi” ra Cù Lao Chàm thì có thể tham khảo bài viết “Phượt ở Cù Lao Chàm” trên trang ione.vnexpress.net, trong đó có nêu rõ chi tiết chi phí (tầm dưới 200.000 đ/ người) cho một ngày, cũng khá hay đó.

 
Để lại phản hồi

Posted by on 13/05/2013 in ĐI

 

Thẻ: , , , , , , , , , , , , , , ,

Đêm hội Hoa Đăng ven sông Hoài, Hội An


Thật ra những hình ảnh về đêm hội Hoa Đăng này đã được đăng trên website Thesaigontimes.vn, nhưng tôi vẫn muốn viết và thêm vài hình ảnh của một hoạt động ý nghĩa về mặt tinh thần và có tác dụng hỗ trợ việc làm cho dân địa phương của chính qyền thành phố cổ yên bình và hiền hòa Hội An này.

Những hình ảnh dưới đây được chụp trong lần ghé thăm Hội An lần thứ 5, vào tháng 11/2012 vừa qua. Ảnh chụp trong điều kiện thiếu sáng, không có tripod (chân máy ảnh) nên tè le ra, nhưng vẫn muốn giới thiệu với bạn đọc.

Cổ kính, yên bình thật sự, đó là những gì nhiều du khách ghé Hội An đã cảm nhận, không chỉ riêng tôi.

Đêm hội Hoa Đăng Hội An được bắt đầu từ 18g30 đến 21g vào các ngày 14 và 15 âm lịch hàng tháng. Tôi không nhớ rõ chính quyền Hội An cho phép bắt đầu thực hiện hoạt động này từ tháng nào.

Từ 20g-21g, các hàng quán sẽ tắt điện, chỉ mở đèn sáp, đèn dầu

Một số con đường chính sẽ trở thành phố đi bộ. Trong ảnh là một góc sông Hoài trong đêm.

Chùa Cầu, biểu tượng của Hội An lung linh trong đêm hội

Một người phụ nữ đang bán đèn Hoa Đăng cho du khách. Nếu tôi nhớ không nhầm thì thời giá lúc đó (11/2012) là 10.000 đ/ 3 chiếc đèn.

Một bà cụ ngồi chờ du khách mua. Người Hội An làm du lịch thật hay. Buôn bán chỉ có chào mời, báo giá, không nói thách (hoặc có nhưng ít và thấp), không hề có chèo kéo, chửi mắng, tranh giành khách lẫn nhau.

Cô bé này đang châm đèn chăng?

Cậu bé này làm tôi liên tưởng đến truyện “Cô bé bán diêm” của Andersen.

Hoa đăng được du khách thả xuống dòng sông Hoài. Qua đó, du khách có thể cầu bình yên, an lành hay may mắn cho gia đình, người thân, bạn bè.

Chợ đêm Hội An mới mở chừng vài tuần, mở bán hàng đêm như thêm hoạt động cho khách du lịch. Cũng giống như những chợ đêm khác trên khắp các điểm tham quan du lịch ở Việt Nam hay nước ngoài, chợ đêm Hội An bán các mặt hàng lưu niệm, đồ ăn, thức uống.

Nói đến Hội An không thể không nhắc đến đèn lồng. Cứ đêm về là các cửa hàng bán đèn lồng lại mở đèn lên lung la lung linh các con đường. Có thể nói, đèn lồng Hội An đã góp phần tạo nên cái hồn cho phố cổ này.

Chụp với cháu gái 5 tuổi

Đêm hội Hoa Đăng không chỉ có hoạt động thả đèn hoa đăng cầu nguyện, mà còn có hoạt động như biểu diễn văn nghệ: hát bài chòi. Xem thêm clip hát bài chòi trong đêm hội Hoa Đăng:

Nếu có ý định ghé Hội An, hãy chọn vào giai đoạn 14, 15 âm lịch để có thể hòa mình vào không khí của lễ hội thực sự ý nghĩa, ấm cúng và không hề phảng phất chút gì của hoạt động du lịch.

Tái bút: Muốn đi Hội An lâu lâu một chút, vì còn rất nhiều điều muốn chụp, muốn kể, muốn sẻ chia cùng độc giả.

 
Để lại phản hồi

Posted by on 12/05/2013 in ĐI

 

Thẻ: , , , , , , ,

Những ích lợi khi quen một nàng “ế”


Bài này chỉ dành cho nam giới, đọc cho vui thôi nghen!

Ai bảo phải quen gái trẻ trung, non tơ thì mới là tốt, là có lợi, là vui thích kia chứ? Nếu “lỡ’ để ý tới nàng nào đang ngấp nghé tuổi “ế”, hoặc bị người thân, bạn bè xem như “ế”, hãy nhanh nhanh chiếm lấy trái tim của nàng, còn ai đã quen nàng “ế” rồi thì hãy giữ thật chặt lấy nàng, vì bạn không biết bạn được những ích lợi lớn lao như dưới đây đâu.

1. Nếu quen với một cô bé trẻ trung nào đó, trong lúc đến nhà cô nàng để rước nàng đi chơi, bạn có thể phải gặp mặt gia đình cô nàng, xin phép người lớn, có khả năng bạn sẽ phải nghe những câu đại loại: định đi đâu, đi bao lâu, đi với ai… Nhưng nếu quen với một cô nàng “ế”, bạn sẽ được chào đón như nhân vật quan trọng, không bị hỏi han gì nhiều, luôn nhận được nụ cười và đặc biệt sự đồng ý, tán thành của những người thân trong nhà, nhất là người lớn.

2. Các nàng lớn tuổi thường đã chững chạc, chín chắn trong suy nghĩ, hiểu chuyện, đầy cảm thông, nên sẽ hiếm có cái kiểu giận dỗi vu vơ, hờn lẫy… và làm bạn cuống lên, điêu đứng, tìm cách xoa dịu…

3. Vì nàng đã kha khá nhiều tuổi, nên thường sẽ hướng tới phong cách dịu dàng, trầm tĩnh. Phong cách này thường các bạn nam sẽ rất thích, vì nó giống với hình ảnh của một người mẹ dịu hiền.

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa

4. Quen với nàng “ế”, bạn đỡ được khoản “tình phí” vì sẽ không phải tốn kém cho việc mua quà đắt tiền, hay hò hẹn ở những nơi sang trọng… Các nàng “ế” không quan trọng chuyện quà cáp, vật chất đâu. Cái nàng quan tâm là tấm chân tình của bạn thôi.

5. Quen với nàng “ế”, bạn sẽ tiết kiệm được kha khá thời gian, và đỡ mệt mỏi trong việc phải chờ đợi hay làm “xế xe ôm”, bởi nàng đã chín chắn, uy tín hơn thời trẻ, nên sẽ đúng hẹn, và cũng không dành nhiều thời gian cho việc quá quan tâm tới nhan sắc.

6. Những nàng “ế” thường sẽ có nhiều thời gian nhàn rỗi, và nàng thường dành việc đó cho việc đi du lịch hay học thêm những lớp về kỹ năng sống và chăm sóc gia đình, nên bạn hoàn toàn yên tâm với kiến thức cuộc sống cũng như sự tự lập của nàng, đồng thời nàng có thể làm bạn thích thú với việc thường được nàng quan tâm, chăm sóc, hay nấu cái gì ngon ngon cho.

7. Khả năng phải cạnh tranh, đấu đá với những chàng trai khác để có được cô nàng “ế” rất là thấp. Do đó, bạn cứ ung dung, nhàn nhã so với những người yêu gái trẻ, tán gái non mà vẫn có được người yêu.

8. Quen với một nàng “ế”, khả năng bạn có được vợ sẽ rất là cao, bởi các nàng lúc này đã biết quý trọng tình cảm thật sự, không còn nông nổi, lựa chọn nhiều như thời trẻ. Ông bà ta có câu, dựng vợ gả chồng rồi mới an cư lạc nghiệp. Có vợ rồi, bạn tha hồ mà vun đắp sự nghiệp của bản thân.

Các bạn nam của chúng ta, đọc bài này xong, còn không mau tìm cho mình một nàng “ế”? Nói vậy chớ, để quen một nàng như thế không phải dễ nếu như bạn không đến với nàng bằng tấm chân tình.

 
4 phản hồi

Posted by on 09/05/2013 in KINH NGHIỆM, TẠP

 

Thẻ: , , , , , ,

Những hành động ý nghĩa trong lúc du lịch


Trong lúc bạn du lịch, hãy chú ý thực hiện những hành động sau đây vì một môi trường và cuộc sống tốt đẹp hơn:

1. Không xả rác bừa bãi mà hãy cho vào thùng rác hoặc nơi tập trung rác theo quy định. Nếu không có nơi chứa rác, bạn có thể bỏ vào bao, mang theo cho đến khi gặp thùng rác thì bỏ vào. Hiện nay, có rất nhiều điểm tham quan du lịch ở Việt Nam bị rác thải làm ô uế và mất đi cảnh quan hiện có.

2. Không lấy đi những thứ thuộc về di tích, văn hóa, lịch sử, địa lý như động thực vật quý hiếm, các vật thờ cúng đặc sắc… trong các điểm tham quan.

3. Tôn trọng quy định của khu tham quan như không dẫm chân lên cỏ, không sờ vào hiện vật, không được chụp ảnh quay phim (lý do là đèn flash máy ảnh máy quay có thể làm hư hỏng các đồ vật),…

4. Đối với những nơi tôn nghiêm như chùa, nhà thờ, đền thờ miếu mạo… bạn nên ăn mặc kín đáo, bỏ giày dép ra ngoài nếu cần, không cười nói lớn tiếng, không đùa giỡn rượt đuổi. Nếu muốn thắp nhang thì chỉ nên thắp tượng trưng ở một vài nơi, mỗi chỗ từ một đến ba cây nhang. Trong các chùa hầu hết có sẵn nhang đèn cho khách đến thắp, nên bạn không cần phải mua, một phần mua nhiều thắp nhiều làm ảnh hưởng tới môi trường, phần khác tạo điều kiện cho những người bán tranh giành khách hàng, dẫn đến chèo kéo, xô xát,… mất đi tôn nghiêm.

Nhang vòng treo trong một ngôi chùa nhỏ ở quận 3, Sài Gòn.

5. Nếu có thể, hãy giúp đỡ những người địa phương nghèo khổ, nhất là người già và trẻ em bằng cách mua hàng giúp họ. Có thể mang theo bánh kẹo, sách vở, quần áo và tặng người địa phương ở vùng sâu vùng xa. Nhất định không được cho tiền vì như thế tạo cho họ thói quen xấu là xin tiền du khách, khiến họ bị ỷ lại và không muốn làm việc nữa.

6. Có câu, “nhập gia tùy tục”. Khi đến một nơi xa lạ, hãy nhìn những người địa phương hành xử như thế nào mà bạn cũng hành xử tương tự theo. Có gì không hiểu, đừng ngại hỏi để tránh lâm vào những tình huống khó xử hay phạm luật bởi “phép vua thua lệ làng”.

7. Nên nhớ, chụp hình người khác mà không có sự đồng ý của họ là vi phạm quyền nhân thân. Do đó, muốn chụp ảnh người khác, hãy làm việc đó một cách ý tứ, nhã nhặn trong hoàn cảnh cho phép, và tốt hơn nên có sự đồng ý của người ta.

8. Hãy trò chuyện với người địa phương để có thêm kiến thức về văn hóa, xã hội, qua đó còn tăng thêm tình thân giữa những người xa lạ.

9. Mỉm cười với tất cả những người mà bạn gặp trong chuyến đi.

 
1 phản hồi

Posted by on 07/05/2013 in KINH NGHIỆM, ĐI

 

Thẻ: , , , , , , , , ,

Cuộc sống ở Phú Quốc


“Góc nhỏ Phú Quốc” là chuyên mục được lập riêng tập hợp tất cả những gì tôi biết, nghĩ, cảm nhận về đảo Phú Quốc của tỉnh Kiên Giang, nơi tôi đang làm việc.

Sau mấy bài viết về Phú Quốc đăng tải trên blog, vài bạn đã gửi email hỏi về việc đi du lịch “bụi” Phú Quốc, nhất là thể hiện mong muốn được đến Phú Quốc để làm việc, hoặc xa hơn, là muốn ra đây lập nghiệp, định cư luôn. Và tôi nhận thấy một điều mà các bạn muốn biết đó chính là cuộc sống ở Phú Quốc như thế nào.

Đi du lịch thì tôi không nói, vì đã có bài Tổng hợp hướng dẫn du lịch “bụi” Phú Quốc, còn riêng trong bài viết này, tôi sẽ trình bày tất cả những điều mà tôi biết về cuộc sống ở Phú Quốc, xem như câu trả lời chung cho những bạn đồng cảm với cách sống, cách nghĩ của tôi, rằng nếu có cơ hội thì cứ thử bay nhảy, thử dấn bước để học hỏi, trải nghiệm, để được khám phá về một địa danh mới, hiểu hơn về bản thân mình, giúp bản thân ngày càng trưởng thành hơn, và nếu thích, các bạn có thể xem bài viết này như nguồn tư liệu tham khảo cho quyết định sinh sống, làm việc hay định cư, lập nghiệp ở Phú Quốc.

Mong các bạn đọc bài viết này của tôi thật kỹ, cũng như các bài viết khác, để khi liên hệ với tôi và hỏi thêm thông tin gì, thì điều các bạn hỏi là những điều chưa được tôi nhắc tới, và nằm trong khả năng hiểu biết của tôi. Các bạn thông cảm cho, việc bị làm phiền bởi những điều đã được nhắc đến, hoặc những điều tôi không thể nào trả lời nổi, thì thật là đã tốn thời gian, lại còn gây bực bội nữa. Chẳng hạn độc giả đã hỏi tôi những câu hỏi đại loại như thế này: mật độ dân cư ở Phú Quốc như thế nào, tìm việc ở Phú Quốc có cần đến “văn hóa phong bì” hay không (?!?)…

Trước khi vào bài, cho tôi xin vài dòng để kể lể chuyện đầu tiên ra đảo của tôi. Rằng, sau khi đã thỏa thuận về công việc ở đây, tôi mới bắt đầu tìm thông tin về Phú Quốc, chủ yếu qua mạng Internet. Đối với người khác như thế nào tôi không rõ, nhưng đối với tôi, tâm lý bắt đầu một công việc mới, ở một nơi mà mình chưa bao giờ tới, lại là đảo, xa xôi cách trở (trong suy nghĩ của tôi lúc đó), không người thân, khiến tôi rất lo lắng. Tôi tự hỏi, không biết khung cảnh, địa hình ở đó trông như thế nào, ăn uống ra sao, con người ở đó thế nào, họ sống ra làm sao… Chính thế, tôi muốn làm quen với ai đó đang ở Phú Quốc, để hỏi về cuộc sống nơi đây, để tự làm an lòng bản thân mình, và xa hơn, nếu được, có thể cùng tôi đi uống nước, trò chuyện, cho vơi đi nỗi trống vắng trong những ngày đầu tiên ra đảo. Tôi nghĩ những bạn đang muốn làm việc xa ở một nơi mà mình chưa bao giờ bước chân tới chắc sẽ có cảm giác như của tôi lúc đó.

Những thông tin chung về địa lý, lịch sử, du lịch ở Phú Quốc thì có nhiều, nhưng thông tin mà tôi muốn tìm thì rất hiếm. Rồi tôi đọc được một bài viết trên Phuot.vn, trong đó, bạn Tr. có viết rằng bạn là người Sài Gòn, theo lời rủ rê của chị họ mà ra Phú Quốc làm. Tôi thử bắt liên lạc với bạn thì không may, bạn cho biết đã quay lại Sài Gòn. Người lạ thứ hai liên quan tới Phú Quốc mà tôi quen là bạn T., trên chuyến tàu Rạch Giá – Phú Quốc, tôi ngồi kế bạn. Bình thường, tôi hiếm khi trò chuyện với người lạ, nhưng khi nhìn thấy bạn, có vẻ trẻ, hiền, lại thấy hành lý mang theo là một nồi cơm điện, tôi đoán, bạn này chắc cũng ra đảo làm, nên mỉm cười, chủ động làm quen. Bạn cho biết cũng mới ra đảo hai tuần, vừa xin về Sóc Trăng để dự đám cưới anh trai. Chúng tôi cho nhau số điện thoại, hẹn khi nào rảnh thì gặp, nhưng sau vài lần nhắn tin qua lại, thấy bạn không nhắc gì đến việc muốn gặp nhau, tôi đã không liên lạc với bạn nữa.

Người thứ ba mà tôi chủ động liên lạc trong những ngày đầu chân ướt chân ráo ra đây là chị H., cũng tình cờ, tôi tìm được Facebook của một bạn đại học cũ. Sau khi nhắn tin hỏi thăm, bạn biết tôi đang làm ở Phú Quốc, nên bảo, có H. cũng đang làm ở đó. H. không học chung với tôi nhưng cũng cùng khóa và cùng khoa Du lịch – Khách sạn, nên tôi cũng có biết mặt, chỉ là chưa bao giờ trò chuyện cùng. Tôi add Facebook của H., nhưng ít lâu sau mới trò chuyện, vì tôi cứ nghĩ, H. lớn tuổi hơn tôi, làm ở đây, chắc đã có gia đình ở đây rồi. Nhưng không, sau khi trò chuyện tôi mới biết H. cũng như tôi, vẫn độc thân, mới bỏ việc ở Sài Gòn ra Phú Quốc làm, trước tôi hai tháng. Cùng là lần đầu tiên ra đảo, xem như cùng có duyên với Phú Quốc, và nhờ đó, chúng tôi có duyên trở thành bạn.

Ảnh chụp cùng chị H. ở resort Mai Phương

Nhờ đó, tôi có bạn cùng đi chơi trong những ngày đầu ở đảo. Giờ H. đã quay lại Sài Gòn, chỉ còn mình tôi, nên tôi mong muốn qua bài viết để tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những ai giống như tôi: một mình, lần đầu tiên đến Phú Quốc để làm việc, rằng hãy mạnh mẽ, độc lập, và tin tưởng.

Những ngày đầu lúc chưa quen biết ai, tôi có cảm giác như đang ở một thế giới khác, cứ thấy mọi thứ sao sao đó: vô định, trông trống trong lòng. Nhưng rồi, chừng ba tuần, tôi đã có thể quen với mọi thứ: quen với những con đường đầy đất đỏ, bụi mù và vắng người, quen với khung cảnh, không khí, cách làm việc, thức ăn, chỗ ở,…

Thật ra Phú Quốc gần lắm, chỉ cách TP. Hồ Chí Minh chừng 30 phút bay thôi.

Vậy, cuộc sống ở Phú Quốc như thế nào? Đừng sốt ruột, tôi vào phần chính ngay đây.

1. Việc làm

Tôi đang nói đến việc tuyển dụng nhân viên, không phải cấp quản lý.

Phú Quốc là huyện đảo xa xôi, nên thông tin tuyển dụng việc làm sẽ không được thông báo rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng, mà chủ yếu là qua truyền miệng, hoặc quen biết.

Nếu như bạn không có ai quen biết, cũng chẳng biết thông tin gì về nơi muốn xin vào làm việc, thì phải tự thân vận động tìm email của phòng nhân sự mà gửi hồ sơ xin việc, hoặc cũng có thể làm một chuyến đến đảo, ăn dầm ở dề và gõ cửa từng nơi hòng “rải” đơn xin việc.

Những việc dễ tìm ở Phú Quốc là: lái xe (taxi), nhân viên bán hàng (ngọc trai, shop quà lưu niệm ở chợ), hướng dẫn viên du lịch, nhân viên trong khách sạn (thường xuyên tuyển các vị trí: tiếp tân, phục vụ nhà hàng, bảo vệ…).

Nếu may mắn như tôi, bạn có thể dạo quanh các trang tuyển dụng trên Internet, để lại hồ sơ trực tuyến của mình, đề nơi mong muốn làm việc là ở Phú Quốc, hoặc chăm chỉ xem có công ty nào ở Phú Quốc đăng tuyển hay không thì ứng tuyển.

Nếu được gọi phỏng vấn, nếu bạn ở xa, có thể thương lượng xin được phỏng vấn qua email hay online (như qua video call của Skype).

Để tìm được việc, ngoài năng lực, trình độ của bạn, kiên nhẫn, may mắn và có duyên nữa thì mới thành công.

Nếu được nhận, bạn phải hỏi rõ về chỗ ăn ở, chế độ… hay những lợi ích khác mà bạn mong đợi. Chọn ngày đi làm, rồi… vác ba lô lên và đi thôi.

Về mức lương, phải nói mặt bằng lương ở đây khá thấp, so với mức sống quá cao cho cuộc sống ở đảo (vì mọi thứ đều phải chuyên chở từ đất liền sang). Nếu làm trong ngành dịch vụ, tiền kiếm thêm bên ngoài mới đủ cho những thứ bạn phải chi trả. Tuy nhiên, vì ở đây dịch vụ giải trí không có gì nhiều, bạn không bị lôi kéo vào việc đó mà tốn tiền, nên bạn sẽ để dành được, đó là điều chắc chắn.

2. Chỗ ở, điện, nước

Huyện đảo Phú Quốc có hai thị trấn: Dương Đông và An Thới, trong đó, Dương Đông được xem như thủ phủ, là trung tâm của huyện đảo, vì nơi này có sân bay quốc tế mới khai trương hồi tháng 12/2012 vừa rồi, và tập trung đa số các khách sạn, khu nghỉ dưỡng của đảo. Nếu công ty nơi bạn chuẩn bị làm việc không lo về chỗ ở, bạn có thể nhờ đồng nghiệp mới của mình dò hỏi, hoặc ở chung với họ. Giá thuê phòng ở Dương Đông không đắt lắm, tùy vị trí xa hay gần trung tâm thị trấn, cũ hay mới, chật hay rộng, mà một phòng rộng rãi đủ cho 3-4 người thuê mất từ 400.000 đ – 1.200.000 đ.

Điện của đảo dùng từ máy phát điện, nên giá đắt, khoảng 5.000 đ/kw điện cho hộ gia đình, ở trọ thì chắc đắt gấp đôi, gấp ba. Trong tương lai gần Phú Quốc sẽ được kéo điện từ đất liền, nghe nói là do Nhật đầu tư xây dựng gì. Hi vọng sẽ có sớm, thì giá điện sẽ thấp. Hiện tại, trên đảo có một số khu dân cư xa xôi vẫn chưa có điện.

Ở Dương Đông có nhà máy nước, nên nước của dân cư gần trung tâm Dương Đông là nước máy, nhưng nhiều lúc cúp nước cả ba ngày trời. Những vùng xa thì dùng nước giếng, nên độ nhiễm phèn cao hơn, dễ làm quần áo đổi màu, hay đồ vật bằng kim loại mau rỉ sét. Tôi hiện chưa cập nhật được giá nước.

3. Ăn uống

Nhìn chung khẩu vị của người Phú Quốc cũng như người miền Tây nói chung, thức ăn ngọt. Nếu bạn đã quen với thức ăn ở Sài Gòn thì khẩu vị thức ăn ở đây cũng tương đương.

Phú Quốc nhiều hải sản, nên món chả cá luôn sẵn có và có mặt ở hầu hết các món ăn: cơm, bún, bánh canh, hủ tiếu, mì,… thậm chí cả cháo nữa.

4. Cơ sở vật chất

Ở thị trấn Dương Đông và An Thới chỉ có vài con đường chính được trải nhựa, bê tông tốt, còn lại, vẫn là những con đường đầy đá sỏi, đất đỏ, quanh co, nhiều ổ voi ổ gà, và bụi mù. Người Phú Quốc chạy xe khá ẩu, khi sang đường ít khi bật đèn xi nhan, tuy nhiên, hầu hết đều tuân theo quy tắc đèn giao thông xanh đỏ (lạ thật). Thanh niên Phú Quốc vì rảnh mà thường xuyên nhậu nhẹt, say xỉn, nên tai nạn giao thông ở đây rất nhiều. Công an giao thông Phú Quốc nghe nói rất gắt gao, tuy nhiên, tôi chưa bao giờ nhìn thấy các anh ấy cả, mà chỉ nghe kể lại vụ bắt xe vì chạy quá tốc độ của người này, phạt đỗ xe dưới lòng đường của người kia. Họ chơi núp lùm chăng?

Các cơ sở vật chất khác có như trường học cấp I, II, III, bệnh viện (nghe nói chữa trị không tốt), úy ban nhân dân, bưu điện, điện lực… đều có đủ. Ngân hàng và trụ ATM cũng tương đối đầy đủ với: Vietcombank, Sacombank, BIDV, Á Châu, Kiên Long.

6. Giải trí, mua sắm

Các khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng, quán bar, karaoke, quán cafe, kem… tương đối đầy đủ. Tuy nhiên, cuộc sống về đêm ở đây không quá ồn ào, mà chỉ tập trung ở một số khu vực dành cho khách du lịch, và giá cả những nơi này cũng đắt đỏ.

Tại Dương Đông có chợ Dương Đông, và chợ đêm Dinh Cậu. Chợ Dương Đông thì bán các mặt hàng thiết yếu cũng đầy đủ, nhưng không phong phú, đa dạng để lựa chọn. Còn chợ đêm Dinh Cậu thì chỉ bán hàng lưu niệm và thức ăn cho du khách.

Các cửa hàng quần áo, giày dép, mũ nón, điện thoại, tiệm cắt tóc, thẫm mì… tại Dương Đông cũng có mặt đầy đủ, nhưng chủng loại không đa dạng và giá cả cũng đắt hơn so với hàng hóa ở đất liền.

Tại Dương Đông, văn phòng dịch vụ Mobifone khá lớn nằm trên đường Nguyễn Trung Trực, nhân viên phục vụ tương đối vui vẻ, lịch sự, ngoài ra, siêu thị nhỏ Minimax Dương Đông cũng nằm trên đường này, nhưng không cùng phía, và bán hầu hết các mặt hàng cực đắt.

Tôi không tìm ra nhà sách công cộng nào ở Dương Đông, chỉ thấy có một thư viện nhỏ xíu và vài hiệu sách nhỏ lẻ, nên nếu muốn đọc sách, chắc bạn chỉ có thể đọc online, hay đi thuê về đọc.

7. Dân cư, con người

Người Phú Quốc có ưu điểm nói chung như người Việt Nam thôi, đó là thân thiện, hiếu khách. Còn khuyết điểm, theo ý nghĩ của cá nhân tôi, rằng họ sân si và hơi thực dụng.

8. Những khó khăn

Thiếu điện, thiếu nước là tình trạng hay gặp ở đảo. Bên cạnh đó, việc ít dịch vụ giải trí lành mạnh cho lớp trẻ, như không có rạp chiếu phim, thiếu nhà sách,… cũng gây nên tâm lý buồn chán. Trong khi đó, Internet, Wifi và D-com 3G trên đảo rất yếu, nên có thể gây ức chế khi sử dụng.

Khí hậu Phú Quốc cũng như khí hậu miền Nam nói chung, mùa hè thì nóng, dù là ở đảo, biển bốn bề, còn mùa đông thì cũng lạnh tê tái vào khuya và sáng sớm. Mùa nào muỗi cũng nhiều, tầm chạng vạng.

Phú Quốc còn hoang sơ và nhiều nơi rất đẹp, tuy nhiên, do ý thức của người dân vẫn còn kém, nên nhiều nơi người dân, kể cả khách du lịch không có ý thức bảo vệ môi trường.

Rác thải bị vứt bừa bãi…

*** Nếu trả lời được hết những câu hỏi dưới đây, bạn sẽ không còn băn khoăn trước lựa chọn làm việc hoặc định cư ở Phú Quốc.

- Bạn có chịu đựng được: thiếu nước, thiếu điện, Internet yếu, và nhiều muỗi hay không?

- Bạn có hay thiếu kiên nhẫn, nóng tính, bốc đồng hay không?

- Bạn có dễ buồn chán, có thích đổi mới, thích những điều thú vị không?

Khung cảnh tuyệt đẹp như thế này,…

nhìn mãi cũng sẽ thấy chán…

Đối với những ai muốn đi xa để quên đi nỗi đau, quên đi quá khứ, hay chữa lành vết thương lòng,… thì theo ý kiến cá nhân tôi, Phú Quốc chắc chắn không phải là một nơi tốt để bạn làm được điều đó. Còn vì sao? Bạn cứ tự khám phá đi.

Cuối cùng, tôi nghe đồn rằng, “Phú Quốc đi dễ khó về”. Không ít người đến đây làm việc, rồi phải lòng dân đảo, và đã ở lại định cư, lập nghiệp luôn, mà việc này, dành cho nam nhiều hơn cho nữ. Phải chăng nữ giới Phú Quốc có sức hấp dẫn lớn thế sao, bạn có muốn tìm hiểu?

 
 

Thẻ: , , , , , , , , , , , ,

Hoài Linh, danh hài tôi ngưỡng mộ


Bài viết từ tháng 06/2009, biên tập lại.

Chắc hẳn cái tên Hoài Linh đã quá quen thuộc với tất cả mọi người, đặc biệt là với những người yêu mến nghệ thuật hài kịch.

Nhắc đến Hoài Linh, một danh hài nổi tiếng cả nước và hải ngoại, người ta nhắc đến thân hình luôn luôn như cây tre miễu của anh, dù bây giờ anh đã là người nổi tiếng, có thể thoải mái sắm xe hơi, nhà lầu, đi về giữa Việt Nam và Mỹ như đi chợ… Nhắc đến Hoài Linh, người ta nhắc đến khả năng chọc cười trong cả những vấn đề đơn giản và tưởng chừng như không có gì đáng cười cả.

Trong một bài phỏng vấn rất gần đây đăng trên trang giaoduc, anh đã tâm sự rất thật: “Linh vẫn nghĩ mình là một anh nông dân gặp may… Hạnh phúc và đắng cay, vinh quang và tủi nhục… Linh đã nếm đủ… Cho nên đến giờ, Linh vẫn mang nguyên cái cốt nông dân miền Trung, chất phác, cục mịch để ứng xử với mọi người…“.

Cái tài của anh, cái duyên trong những vở hài của anh, không ai là không biết. Đã bao nhiêu người say mê những vở hài anh diễn, và ồ lên vì con người có tài “chọc lét” đó. Con nít, ông già, cô gái, bà già… anh đều có thể giả trang như thật. Cứ thử bỏ ra chút ít thời gian trong quỹ thời gian eo hẹp, bạn sẽ không quá khó để nhận thấy, khi diễn, anh nhập vai như thế nào, từ cách trang điểm, phục trang, đi đứng, giọng nói, hành động,… Tất cả như được trau chuốt, chuẩn bị kỹ lưỡng để có thể ra mắt một tác phẩm hoàn chỉnh đến với khán giả.

Có người hỏi anh về tài giả giọng, anh trả lời: “… Dù sống ở đâu thì bản chất của tôi vẫn không thay đổi. Đã là nghệ sỹ thì ai cũng diễn được các loại vai, với riêng Linh thì thuận lợi hơn vì Linh quê Quảng Ngãi nhưng cả nhà lại đi làm kinh tế mới cho nên được biết giọng nói của nhiều miền quê khác nhau. Đã thế mẹ của Hoài Linh lại làm y tá, nên hàng ngày phải tiếp xúc với nhiều người từ trẻ con đến cụ già, từ người Nam đến người Bắc, chính vì vậy mà Linh đã nói được rất nhiều tiếng địa phương ngay từ khi mình còn nhỏ. Khi lớn lên, đi làm nghệ thuật thì chính những ký ức tuổi thơ lại là một trong những vốn sống để anh áp dụng vào nghề“. Anh nói vậy, nhưng nếu không do biệt tài, không do niềm đam mê nghề nghiệp, cộng với việc luôn trau dồi và rèn luyện, thì có được như vậy không?

Nội dung những vở hài của anh cũng rất Việt Nam, dù anh đã định cư sang Mỹ khá lâu. Trong những vở hài của anh, có thể thấy nét đẹp Việt Nam hiện rõ, đặc biệt luôn mang những thông điệp đầy ý nghĩa về thuần phong mỹ tục Việt. Hơn nữa, tôi còn cảm nhận một điều rằng, trong những vở kịch của mình, anh dành nhiều tình cảm để bảo vệ cho những người phụ nữ, như trong vở: Ru lại câu hò, hay Bầy vịt cái…

Những câu thoại của anh ngoài khả năng gây cười còn ẩn chứa trong đó một sự sâu sắc lạ. Không biết tôi có quá ưu ái cho anh không, khi thấy những vở anh dàn dựng luôn có sự khác biệt với những vở hài kịch khác. Trong khi hài kịch Việt Nam đang thiếu đề tài khai thác, nên cứ nhàn nhạc, giông giống, và “chọc cười” một cách vô duyên, thì những vở của anh vẫn gây được tiếng cười thâm thúy và mang lại ý nghĩa giáo dục về mặt nào đó nhất định.

Tôi chưa có dịp gặp anh ngoài đời, cũng chưa bao giờ có ý định tìm gặp, tiếp xúc, thể hiện sự ngưỡng mộ của mình, nhưng vẫn gửi tới anh lời cảm ơn chân thành, và mong rằng anh vẫn luôn mạnh khỏe để mang lại cho đời nhiều tiếng cười ý nghĩa hơn.

Chú thích: Từ in nghiêng trong ngoặc kép là trích dẫn từ Internet, xin lỗi vì chưa xin phép tác giả.

 

Thẻ: , , , , , , ,

 
Bụi Đường Xa

Là chính tôi - Khám phá cuộc sống, khám phá bản thân

nguoiduynhat83

Một vết thương thôi, riêng cho một người...

Gái Joey

Không não

Là chính tôi - Khám phá cuộc sống, khám phá bản thân

Life is a journey, not a destination

Là chính tôi - Khám phá cuộc sống, khám phá bản thân

Travip

Diary of a Vagabond

Người Lữ Hành Kì Dị

Là chính tôi - Khám phá cuộc sống, khám phá bản thân

thichdibui-Dám Nghĩ Dám Đi

Là chính tôi - Khám phá cuộc sống, khám phá bản thân

saurieng

Là chính tôi - Khám phá cuộc sống, khám phá bản thân

Trang Hạ

Đàn bà đích thực

Hakinkin Blog

Là chính tôi - Khám phá cuộc sống, khám phá bản thân

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.